DRRR!! Vol. 1: Prologue


Mở đầu

413px-Durarara!!_v01-011

Đó là một câu chuyện cực kỳ méo mó—

“Này, này! Anh có ở đó không, Seiji-san? Hôm nay em lại ghé thăm anh đây! Ôi, anh lại vô tình khóa cửa nữa à? Vậy là em không vào được rồi!”

Nguy rồi, nguy rồi. Con mụ đeo bám kia lại muốn xông vào nhà, từ nãy giờ cô ta cứ nện rầm rầm vào cửa. Chả nhẽ cô ta không biết bấm chuông cửa à? Cô ta đang nghĩ cái quái gì thế?

“Cửa khóa mất rồi! Anh vẫn chưa ngủ, đúng không? Kyaa! Đây là lần đầu tiên em đến thăm một chàng trai đang ngủ đấy!”

Cảnh báo, cảnh báo, cảnh báo. Tôi-của-tuần-trước đã cứu hai con bé nhà quê khỏi tay hai thằng tội phạm. Không bao lâu sau khi được biết rằng chúng nó cũng học chung trường cấp ba với tôi, bắt đầu từ ngày hôm qua, bằng một cách nào đó mọi việc lại thành ra thế này. Con nhỏ còn lại rõ ràng là thuộc tuýp người lịch sự, ngoan ngoãn kia mà!

“Anh biết đấy… Thực ra… Em vẫn luôn mến mộ anh, Seiji-san! Anh còn nhớ chứ? Trong kì thi đầu vào, em đã ngồi cạnh anh đấy! Tên bạn ngồi bên phải em có cái tên nghe phô trương lắm – là Ryuugamine [1], vậy nên em cũng muốn thử xem xem tên của người ngồi bên trái em là gì, và chỉ với một ánh nhìn thôi, đó lại là tình yêu sét đánh! Từ ngày hôm đó, em vẫn luôn khắc ghi cái tên này! Cho dù em không đủ can đảm để thú nhận với anh, nhưng rồi sau đó… anh đã cứu em, và rồi em nghĩ rằng… ‘Ahh, đây ắt hẳn là định mệnh!’ Anh có biết điều này đã cho em can đảm nhiều đến chừng nào không? Vì thế nên, làm ơn để em nhìn mặt anh với, Seiji-san! Em rất muốn nhìn thấy anh, em háo hức lắm rồi, Seiji-san! Làm ơn làm ơn làm ơn đi mà, năn nỉ anh đó!”

Cảnh báo, cảnh báo. Sau khi cứu con nhỏ này, cô ta bí mật theo tôi về nhà, và sau đó thì gần như ngày nào cũng đến. Thậm chí khi tôi đuổi cô ta đi, cô ta chả bao giờ chịu nghe. Và giờ thì cô ta đang hét lên cái thứ nhảm nhí gì vậy? Tôi đã nghe ít nhất là hai nghìn lần rồi đấy.

“Có khi nào anh thấy không được khỏe? Anh mệt nên không thể trả lời? Ôi không! Làm ơn mở cửa nhanh lên đi! Kể từ cái hôm thi đầu vào ấy,  em đã luôn dò hỏi về anh đấy, Seiji-san! Em biết tất cả mọi thứ về anh, chẳng hạn như ngày sinh và họ hàng của anh đó!”

Cảnh sát, cảnh sát. ‘Tôi sẽ gọi cảnh sát đấy.’ Ngay sau khi tôi nói câu đó thì cô ta cũng chịu thoái lui.

______________

Ba tiếng sau vụ quấy rối. Đánh bạo cho rằng cô ta có lẽ đã về nhà rồi, tôi quyết định tới cửa hàng tiện lợi phía dưới căn hộ để mua ít đồ. Cầm trên tay tuýp kem đánh răng và một tờ báo, hình ảnh cô nàng điên rồ [2] đó lại hiện lên trong đầu tôi một lần nữa.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô ta là một cô gái xinh đẹp, nhưng mà với một chút tinh tế nữa – dùng từ “quý cô xinh đẹp” có lẽ là chính xác nhất. Cơ mà tại sao một cô nàng dễ thương như thế lại không có bạn trai? — câu trả lời chính là những gì tôi đã phải trải qua ngày hôm nay.

Dù cô ta có đáng yêu thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ từ chối cô ta một cách lịch sự. Nếu mà tôi quá tha thiết muốn có bạn gái, mọi chuyện có lẽ đã khác rồi — nhưng hiện tại tôi chẳng có chút hứng thú nào. Vì tôi đã có một “ cô bạn gái ” rồi .

Nhưng mà còn lễ khai giảng ngày mai thì sao? Tôi trở về căn hộ nơi mình đang sống và vẩn vơ suy nghĩ về điều này trong khi đi dọc theo dãy hành lang chật hẹp.

Nếu như ngày nào đi học cũng gặp cô ta, có lẽ tôi cũng chẳng cần đi làm gì. Ah… Đúng rồi nhỉ, vì dù sao tôi cũng có bạn gái rồi cơ mà. Cô ấy, một cô gái trầm tính và xinh đẹp, thực sự khác xa so với con ả đó. Chỉ cần tôi ở bên cạnh cô ấy, sẽ chẳng có gì to tát nếu như tôi không thể đến trường. Tôi chỉ cần đến làm việc tại văn phòng của chị hai, và làm một sinh viên cải cách hay gì đó cũng đều ổn cả thôi.

Ahhh, giờ thì tôi nhớ ra rồi. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra được vì sao ngay từ lúc đầu tôi lại cứu cô ta. Bây giờ tôi có đề cập đến việc này cũng chả giúp ích được gì, nhưng mà tôi đã cứu cô ta bởi vì cô ta trông rất giống bạn gái tôi. Nghĩ lại thì tôi đúng là đã làm một việc ngu ngốc mà. Tôi lao vào cứu một người chỉ vì họ giống một người khác, và rồi sau đó lại phát hiện ra sự khác biệt quá nhiều về tính cách của cả hai.

Vừa ngẫm nghĩ về chuyện này, tôi vừa tra chìa khóa vào ổ.

Ể? Lạ nhỉ.

— Cửa không khóa.

 

Báo động, báo động, báo động !! — nỗi lo sợ lan dọc khắp toàn thân tôi.

Tiếng còi báo động như rền rĩ vang lên trong tôi— tôi mở cửa và thấy một đôi giày phụ nữ ở đó.

 

“Se-Seiji… san…”

Tôi lao vào phòng và thấy cô ta – đứa con gái đeo bám tôi – đứng đó, cứng đơ người.

Chợt nhận ra lúc này tôi lại bình tĩnh một cách kì lạ mặc dù đang đối mặt với con ả đã đột nhập vào phòng tôi. Bởi vì cùng lúc đó tôi đang quan sát biểu hiện trên mặt cô ta.

Và sau đó, tôi lạnh lùng thốt ra một câu, lạnh lùng tới nỗi chính tôi còn thấy ngạc nhiên.

“Vậy là cô đã thấy rồi?”

“Ưm… ơ… em… anh biết đấy…”

Biểu cảm trên mặt cô ta hoàn toàn khác xa so với bình thường, tràn ngập sự lo sợ.

… Gì đây? Hóa ra cô ta cũng có loại biểu cảm như thế này!

Cùng lúc đó, tôi cảm thấy chắc chắn. Chắc chắn rằng— quả thực cô ta đã thấy thứ mình không nên thấy.

“Ừm… Seiji-san… Em, em không kể với ai đâu! Thay vào đó, em vẫn thích Seiji-san. Ơ… Vậy nên, phải nói là… Đừng lo lắng! Dù sở thích của anh có như thế nào, em vẫn sẽ thích nghi được, vì vậy.. anh biết đấy…”

Tình thế đổi ngược lại rồi. Có vẻ như bây giờ đến lượt tôi làm cho cô ta không thể chống trả được nữa.

“Ổn thôi.”

“Seiji-san!”

Nghe được câu trả lời của tôi, hy vọng một lần nữa lại tràn ngập trong giọng nói của cô ta.

“Ổn thôi.”

“Seiji… san??”

Dường như nhận thấy cái nhìn lạnh lẽo trong ánh mắt tôi, ngay lập tức, nỗi sợ hãi liền bao trùm lấy niềm hy vọng của cô ta.

Tôi muốn làm cho biểu cảm của cô ta hóa thành nỗi tuyệt vọng đến tột cùng, vì vậy tôi lặp lại một lần nữa.

“ Ổn thôi.”

_______

413px-Durarara!!_v01-018

 

“Seiji!”

Khi chị hai mang theo hai tên thuộc hạ về nhà thì tôi đang xử lí cốc mì trong phòng khách. Bọn chúng nhanh nhẹn kéo lê cô ta bỏ vào bao tải rồi mang ra ngoài. Chị hai xem xét toàn bộ căn phòng, nhìn bức tường dính đầy máu rồi ôm tôi thật chặt.

“Ổn cả thôi, không có vấn đề gì cả.”

Mặc dù nhiệt độ từ chị hai có làm tôi ấm lên được một chút nhưng tôi lại thấy khá bất tiện khi bị chị ôm như thế này trong khi đang ăn.

“Seiji, em không cần phải lo, chị gái của em sẽ lo liệu mọi thứ, em hiểu không?”

“Chị, em không quan tâm con ả đó— Em chỉ lo lắng về ‘cô ấy’ thôi.”

“Vậy ra Seiji đã mang cô ấy đi à… Không sao, để chị cùng chăm sóc cô ấy nữa. Sẽ ổn thôi, chỉ cần có chị hai ở đây, chị sẽ lo cho Seiji được an toàn tuyệt đối… Quan trọng là lũ cớm chết tiệt kia, chị sẽ không để chúng bắt em đi đâu, không bao giờ, vậy nên em không cần phải lo lắng về thứ gì cả.”

Sau đó, chị ra lệnh cho thuộc hạ và rời đi.

Có lẽ tốt nhất là tôi không đến làm việc tại văn phòng của chị hai. Bởi vì hình như chị ấy đang che giấu điều gì đó ở công ty của mình, bí mật giao du với đủ loại người. Như bọn thuộc hạ mà chị mang theo – rõ ràng bọn chúng trông như đám xác chết, thế mà lại tuân theo mệnh lệnh không một lời phàn nàn; điều đó chẳng hề tốt tí nào.

Tôi không muốn làm việc với bọn người xấu này, nếu không thì chẳng khác nào tôi tự biến mình thành kẻ xấu sao?

Nếu tôi trở thành một kẻ xấu và bị cảnh sát bắt giữ, ‘cô ấy’ chắc chắn sẽ rất cô đơn. Tôi tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra được.

Nhìn bọn thuộc hạ của chị im lặng lau đi vết máu dính trên tường, tôi chậm rãi tống cái đống mỳ bị nở kia vào ruột.

Eo… mỳ dở quá!

___

Đó là một câu chuyện cực kì méo mó.

— Một câu chuyện tình méo mó…

___

Chú thích:

[1] Ryuugamine: (kanji: 竜ヶ峰), có nghĩa là “ngọn núi của rồng”. Sở dĩ cô nàng stalker nói cái tên họ này nghe phô trương là bởi vì kí tự thứ hai (ケ: ke) ít khi được sử dụng trong tên họ, thay vào đó thường được dùng cho giới quý tộc, vậy nên đọc lên nghe rất cổ điển. Hơn nữa, thông thường thì tên họ của người Nhật chỉ có 3 hoặc 4 âm tiết, trong khi họ này có tới 5 âm tiết, vì thế nghe hơi kỳ quặc một chút.

[2] trong bản dịch tiếng Anh là “denpa” (kanji: 電波), có nghĩa là sóng điện từ, ở đây thường dùng để chỉ những người lập dị với những suy nghĩ kỳ quái, hành động thì kỳ quặc; theo mình biết thì nó có nghĩa gần với “chuunibyou” (kanji: 中二病).

Advertisements